Xin mời nhậu khuya, trừ tối chủ nhật
Đêm thứ bảy đầu tiên ở Seoul, tôi khoác áo ấm chui vào những con hẻm
nhỏ quanh khu tài chính Seoul, thấy cơ man nào là những quán nhậu bình
dân nằm dưới những tấm lều bằng bạt y như trong phim... Hàn Quốc!
Những quán nhậu ven đường đêm thứ bảy mở cửa rất khuya, thế mà đêm
chủ nhật đường phố im lặng như tờ. Khu quán nhậu quanh trung tâm tài
chính Seoul đã được dọn sạch sẽ, vắng teo. Phong giải thích vì ngày mai
là thứ hai nên không có ai nhậu khuya, quán đóng cửa sớm. Tìm mãi mới
thấy một quán ăn còn mở cửa. Đêm đó, chủ quán rất chịu khó mở cửa đến 2
giờ sáng để mời những người bạn VN thử món bạch tuộc chua ngọt (vốn khá
phổ biến trong thực đơn ở Hàn Quốc) với cái giá 20.000 won (khoảng
360.000 đồng). Tự nhiên tôi nhớ những con mực khô nướng giá 10.000 đồng
thơm nức mũi bày bán nhiều ở các vỉa hè Sài Gòn. Mực khô ngon hơn món
bạch tuộc ở đây rất nhiều.
|

Chiếc Goldwind này có ghế tựa lưng và chỗ gác tay cực kỳ thoải mái. Có điều, tài xế chạy quá nhanh!
|
Cà phê 12 giờ đêm
Khuya, cô bạn đang học MBA ở Seoul gọi điện thoại rủ tôi đi cà phê
ngoại thành bằng mô tô. Nếu đó là chiếc Goldwind 1.800 phân khối to
đùng oai hùng mà ngày đầu tiên đến Seoul tôi từng thấy chúng lướt ầm ầm
trên phố thì khoái quá đi chứ. Tất nhiên là tôi đi, dù kim ngắn đồng hồ
lúc này đã sang con số 11. Tôi được giao đi cùng anh bạn Kim Jae Nyeon
hiểu hết tiếng Anh tôi nói nhưng chỉ trả lời bằng thứ tiếng Hàn nhanh
như gió.
Kim đang làm việc tại một công ty thực phẩm ở Seoul, đã bỏ ra hơn
30.000 USD để tậu chiếc mô tô Goldwind (đắt hơn cả một chiếc xe hơi
loại tốt ở Hàn Quốc). Được cái, xe gần như có đủ "đồ chơi": bộ đàm liên
lạc, dàn nhạc hifi, thiết bị định vị toàn cầu để tìm hiểu hệ thống
đường giao thông.
Cảm giác lướt êm trên một con voi (xe Goldwind đúng là to như con
voi) giữa đêm khuya để ngắm sông Hàn lấp lánh ánh đèn thì thật tuyệt.
Nếu bạn biết rằng tôi chưa bao giờ chạy xe máy quá 60 km/giờ và cũng
chẳng khi nào chơi tàu lượn siêu tốc trong Đầm Sen thì sẽ hiểu được cảm
giác của tôi khi ngồi trên chiếc mô tô đang lao đi với vận tốc trung
bình 160 km/giờ và qua những khúc cua quanh núi, tài xế còn hứng chí
thả cả hai tay. Sợ khiếp vía! Thế mà những người bạn trong đoàn lại
tỉnh như ruồi, bảo rằng vì tôi đi lần đầu, chứ nhóm chơi xe của họ toàn
vi vu trên 250 km/giờ.
|

Ở
Seoul có món chả cá O-teng bình dân khá nổi tiếng. Vào mùa đông, người
Hàn đặc biệt thích món này vì nước luộc O-teng nóng hôi hổi, ăn vào ấm
cả người
|
Nơi chúng tôi đến là Bongchuru, một quán cà phê rất lãng mạn nằm ở
ngoại ô Seoul, cách trung tâm thành phố 1 tiếng đồng hồ chạy qua những
con đường ngoằn ngoèo đèo dốc. Đường vào Bongchuru khá heo hút, phải
chạy qua mấy cánh đồng vắng. Yên tĩnh và thanh bình, có lẽ đó là yếu tố
để Bongchuru lúc nào cũng đông khách. Đến mới biết, cũng nhiều chàng
trai, cô gái Hàn Quốc thích cái thú cà phê khuya. Kim Jae In, nhân viên
phòng nhân sự tại một công ty cung cấp thiết bị viễn thông ở Seoul cho
biết, Bongchuru lúc nào cũng thu hút khách là nhờ quán liên tục thay
đổi cách trang trí và thực đơn. Dịp cuối thu khi tôi đến, quán đơn giản
với những khúc gỗ tròn làm ghế ngồi và kiểu bàn gỗ giản dị như ở nhà
quê. Rải rác khắp nơi là những bếp lửa rực ánh than. Quán đông, nhưng
không gian vẫn vắng lặng với những tiếng rì rầm rất nhỏ của những đôi
tình nhân, những nhóm bạn. Tối hôm ấy, tôi thử món trà thuốc bắc ngọt
lừ có đủ loại hạt dưa, hạt hướng dương, táo tàu, cam thảo, hạnh ngân...
trong cốc, nhang nhác giống loại trà cung đình tôi vẫn uống ở quán trà
nhà cổ ở quận Tân Bình (TP.HCM).
|

Quán cà phê Bongchuru lúc nào cũng đông khách, dù đó là mùa xuân, hạ hay thu, đông
|
Chụp ảnh ở quán bar
Trong lúc bạn bè rất sành điệu với thời trang hip-hop rộng thùng
thình, cô bạn sinh viên Hyung Min, đang học tiếng Việt tại Trường đại
học Ngoại ngữ Hàn Quốc, giản dị hiền lành với áo thun, quần jeans.
Nhưng thú vui giải trí của Hyung Min thì lại giống đa số bạn bè: đi
bar. Với giới trẻ Hàn, đi bar cũng nhẹ nhàng như đi cà phê.
11 giờ đêm, chúng tôi theo chuyến tàu điện ngầm cuối cùng trong ngày
đông nghìn nghịt người để đến Hongdea, một khu tập trung nhiều quán bar
gần Trường đại học Hongik. Vé tàu điện ngầm ở đây rất rẻ so với thu
nhập trung bình của người dân, và rẻ hơn khá nhiều so với xe buýt. Chỉ
khoảng 900 won cho một lần đi, qua 2 chuyến tàu (nếu mua vé tháng thì
còn rẻ hơn nữa). Bù lại, giá vào cổng ở các quán bar khá đắt, trung
bình là 20.000 won (tất nhiên là miễn phí một chai bia cay xé lưỡi).
1 giờ sáng, những con đường trong khu Hongdea vẫn tấp nập người qua
lại với thời trang tầng tầng lớp lớp đậm màu hip-hop. Không khí như mới
8 giờ tối ở Sài Gòn. Trên cửa kính của những chiếc xe hơi đậu ven
đường, người ta dán đầy những tấm giấy ghi số điện thoại quảng cáo dịch
vụ cho thuê người làm tài xế lái chiếc xe này về nhà trong trường hợp
chủ xe xỉn quắc cầu câu.
|

Nửa đêm mà đường phố Seoul vẫn đông đúc
|
Các quán bar mix nhạc hip-hop đang khá thịnh hành ở Hàn Quốc. Con
gái Seoul với vóc dáng cao ráo và đôi chân dài thẳng tắp rõ ràng là rất
hợp để khoe mình trong những chiếc váy ngắn, giày bốt cao cổ. Anh bạn
trong đoàn chúng tôi vô tư đeo máy ảnh ở cổ vào bar bấm máy liên tục mà
chẳng cô gái nào phản đối gì.
3 giờ sáng, ra khỏi quán bar. Gió lạnh, đường đông và cơn buồn ngủ
díp mắt đối với người không quen thức khuya khiến chúng tôi chỉ còn
muốn bay ngay về khách sạn. Thế mà Lan, đã học tại Hàn Quốc gần 2 năm
lại bảo, những lúc thế này, cách thông thường nhất của giới trẻ Seoul
là chui vào rạp chiếu phim vì các rạp chiếu phim... Hàn có giá vé khá
rẻ (7.000 won) và mở cửa sáng đêm.
Taxi là thứ hàng hiếm lúc trời dần về sáng. Các chàng tài xế taxi
trở nên có giá, cứ lắc đầu quầy quậy khi biết khách sạn chúng tôi ở
ngược đường. Phải mất 30 phút đứng chờ, vẫy xe, hỏi han và tạm biệt,
chúng tôi mới bắt được một chiếc taxi. Có một anh tài dừng lại nhưng
tuôn ngay một tràng tiếng Anh, đại khái "giờ này là giờ làm ăn, phải
tranh thủ chạy nhanh để đi nhiều chuyến" rồi rồ ga vọt lẹ y như những
chiếc xe đua thể thức 1. Giá taxi ở Hàn Quốc không rẻ đâu nhé. 10.000
won cho chặng đường vốn chỉ mất 900 won tiền vé tàu điện ngầm.
Lan Anh